mangthai.vn Đa số trẻ em vào giai đoạn nào đó thường có những hành vi mà bố mẹ cảm thấy đáng lo ngại, khó chịu thậm chí còn cảm thấy không thể chấp nhận được. Trong đa số trường hợp, các lý do mà trẻ đưa ra hết sức ngây thơ vô tội và giai đoạn này sẽ nhanh chóng qua đi.Những biểu hiện tiêu cực
Trẻ tỏ ra bướng bỉnh, ích kỷ, không vâng lời, là các biểu hiện của hiện tượng tiêu cực. Tới một chừng mực nào đó, tất cả trẻ em tuổi mẫu giáo đều có biểu hiện tiêu cực. Chúng có vẻ thích thú khi làm ngược lại điều cha mẹ, người lớn nói. Ví dụ, bạn muốn con bạn đi ra ngoài thì nó cứ nhất định ở trong nhà. Hay bạn muốn trẻ ăn thì trẻ ngậm chặt miệng không chịu ăn dù trước đây vẫn ăn bình thường. Hoặc bạn yêu cầu trẻ thôi không dậm chân làm ồn nữa thì trẻ lại làm ồn hơn và cười rất khoái chí.
Có nhiều lý do để trẻ chống lại ý muốn của cha mẹ, và các bậc cha mẹ có thể hiểu sai những lý do này. Một đứa trẻ có thể có những biểu hiện tiêu cực, không phải vì nó chống đối với quyền lực của cha mẹ, mà đơn giản là trẻ chỉ muốn tiếp tục việc mà nó đang làm. Trẻ chẳng có khái niệm gì về mặt thời gian cả, và chẳng thấy có lý do gì để ngưng chơi một trò đang rất thích thú. Lý do như đến giờ ăn hoặc phải đi ngủ thật ra chẳng có gì hợp lý, nếu trẻ không cảm thấy mệt và buồn ngủ.
Một cách lí giải khác cho tính tiêu cực là một đứa trẻ nhỏ không có khả năng phân biệt giữa hai điều trái ngược. Trẻ chưa có kinh nghiệm, cuộc sống của trẻ đầy rẫy những vấn đề phải lựa chọn cái này hoặc cái kia. Và nhiều khi trẻ không thể phân biệt giữa có và không, giữa cho và nhận, giữa nên và không nên hay giữa hai điều đối nghịch nhau.
Tính tiêu cực hiển nhiên có thể là hệ quả của việc cha mẹ thiếu khuyến khích con. Ngay dù cho con có hoàn thành công việc một cách chậm chạp hay bừa bãi trong công việc, điều quan trọng là bạn phải khuyến khích con học hỏi ngay từ đầu và động viên giúp đỡ kịp thời nếu con cần sự giúp đỡ.
style="text-align: center;">

Ăn cắp
Giữa tuổi lên 2 và lên 5, lên 6 tuổi, một đứa trẻ có thể bị một đồ vật như món đồ chơi , vài đồng tiền để quên trong tủ quần áo của bố mẹ, hay một cái kẹo – thu hút hấp dẫn đến độ nó vừa cầm lấy vừa hi vỏng ằng không ai trông thấy. Đôi khi nó sẽ làm điều đó sao cho vụ “ăn trộm” của nó sẽ bị người ta khám phá ra.
Nguyên nhân có thể là hậu quả của việc trẻ thèm muốn mà không cưỡng lại được một đồ vật nào đó và cũng do trẻ chưa ý thức được việc làm đó là xấu và không nên làm. Bạn sẽ chính là người phải giải thích cho trẻ hiểu và giúp trẻ từ bỏ thói xấu này. Bạn không nên trừng phạt hành động này của trẻ nhưng cũng đừng phớt lờ nó đi. Hãy giải thích một cách rõ ràng và bình tĩnh cho con bạn hiểu rằng hành động đó là xấu và bạn hãy nhấn mạnh rằng chính trẻ phải mang trả lại vật mà trẻ đã lấy. Có nhiều khả năng, chỉ sau một vài lần như vậy là trẻ sẽ chấm dứt luôn hành vi này.
Ngoài ra, nguyên nhân dẫn đến trẻ có hành vi trộm cắp có thể là do trẻ thiếu tình thương, không đủ sự quan tâm của bố mẹ. Nên trẻ ăn cắp chỉ vì muốn lôi kéo sự quan tâm của mọi người đến mình. Vì vậy hãy quan tân, tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến hành vi này và đưa trẻ đến gặp bác sĩ tâm lý để trị liệu. Nhưng chính sự quan tâm và yêu thương đúng mực của cha mẹ sẽ giúp cho hành vi này của trẻ sớm chấm dứt.
style="text-align: center;">

Trẻ không chịu đi học
Một đứa trẻ nói rằng không muốn đi học hay thông thường, cứ vào mỗi buổi trước khi đi học nó hay kêu than rằng: đau bụng, hay nhức đầu thì có thể:
- Trẻ có đau nhưng nó đau nhẹ.
- Trẻ có thể không vui về một việc gì đó ở trường.
- Cũng có thể là trẻ không muốn rời mẹ vì trẻ nhút nhát.
- Cũng có thể là có điều gì đó trẻ lo nghĩ ở nhà.
Tốt hơn cả là đừng bắt trẻ tới trường ngay, trừ khi đây là hành vi lặp đi lặp lại liên tục của trẻ. Nếu trong một hai ngày mà con bạn có vẻ tươi tỉnh hơn khi được ở nhà thì bạn nên đến gặp cô giáo của trẻ để giúp xem có phát hiện ra điều gì không. Nếu mọi việc ở trường đều rất tốt đẹp thì có thể là do trẻ không muốn rời xa mẹ. Bạn hãy ôm hôn tạm biệt trẻ một cách âu yếm nhưng kiên quyết khi trẻ đi học, và khi trẻ về hãy đón trẻ bằng một lời ấm áp nhưng cần có sự kiềm chế: “Con đã về đấy à”. Nếu hành vi không chịu đi học vẫn cứ tiếp diễn, bạn nên đưa trẻ đi khám bác sĩ tâm lý để tìm hiểu nguyên nhân và hướng khắc phục.
Theo mangthai