Gia đình

Sức khỏe

Dinh dưỡng

Giáo dục

Mang thai

Làm cha mẹ

Tâm lý

Địa điểm

Tìm kiếm theo: tất cả điều kiện

»Chuyện của bé

Chủ nhật, 15/05/2011, 11:56 GMT+7

(giadinh.vinatro.com) Tiến sỹ chuyên ngành “tế nhị học”

Tiến sỹ chuyên ngành “tế nhị học”
Hồi anh Tôm mới đeo kính, ai cũng trêu “Nhìn giống Giáo sư Tiến sỹ ghê cơ”. Đã thế, hồi đó bố lại mua cho anh một cái cặp da quai chéo để đi học nữa chứ. Kính trắng, cặp da, nhìn giống Giáo sư Tiến sỹ quá còn gì. Nhưng mẹ cứ tự hỏi lười học như anh Tôm thì làm được Tiến sỹ chuyên ngành gì được cơ chứ. Chữ nghĩa, số má chẳng bao giờ là mối

Hồi anh Tôm mới đeo kính, ai cũng trêu “Nhìn giống Giáo sư Tiến sỹ ghê cơ”. Đã thế, hồi đó bố lại mua cho anh một cái cặp da quai chéo để đi học nữa chứ. Kính trắng, cặp da, nhìn giống Giáo sư Tiến sỹ quá còn gì. Nhưng mẹ cứ tự hỏi lười học như anh Tôm thì làm được Tiến sỹ chuyên ngành gì được cơ chứ. Chữ nghĩa, số má chẳng bao giờ là mối quan tâm của anh Tôm, chứ còn chưa nói đến say mê nhé. Thế thì Tiến sỹ thế quái nào được. Điểm qua điểm lại, mẹ thấy có chăng anh chỉ là Tiến sỹ được ở chuyên ngành Tế nhị học (chuyên ngành này do mẹ tự nghĩ ra, :roll: ).

Đầu tiên là anh cũng thuộc dạng khéo ăn khéo nói, bao giờ anh cũng lựa những lời nói hợp lòng người nghe nhất. Ví dụ như chuyện ngủ nghê của anh. Mẹ trên đường đón anh về nhà, hỏi “Tối nay con ngủ với ai?” Anh nhanh nhảu trả lời “Con ngủ với mẹ”. Thế nhưng về đến nhà, lúc mẹ lên thay quần áo, bà mà hỏi anh ngủ với ai, bao giờ câu trả lời cũng là “Cháu ngủ với bà”. Nếu có mặt cả bà cả mẹ ở đấy, anh sẽ tủm tỉm cười “Để cháu biến thành 2 Tôm, 1 Tôm ngủ với bà, 1 Tôm ngủ với mẹ”. Nghe vậy, cả mẹ và bà nội đều cười với tài liến láu của anh.  Dù là đi đâu, ra ngoài hay ở nhà, anh rất biết nói chuyện với người lớn. Đi chơi, bao giờ anh cũng tự nói chuyện, tự hỏi chuyện cũng như tự trả lời mọi người, mẹ không bao giờ cần phải mớm lời hoặc là phải trả lời hộ anh cả. 3 mẹ con đi xe bus sang nhà ông ngoại, mẹ chỉ phải lo cho em Susu thôi, còn anh Tôm có thể ngồi với bất kỳ ai và nói chuyện với họ suốt cả quãng đường. Và quãng đường đó, thỉng thoảng mọi người lại ồ lên cười với cách nói chuyện của anh ý.

Hôm vừa rồi mẹ đón anh Tôm ở trường. Ngoài cổng có một bà bán cam, bình thường thì không có đâu, nhưng hôm đó chắc bà bán ế quá nên đứng bán ở cổng trường anh Tôm. Trong lúc chờ mẹ quay xe, anh Tôm đã hỏi “Nhà bà ở đâu?” Bà trả lời “Nhà bà ở xa lắm”. Anh Tôm lại nói “Thế sao bà không về đi? Trời tối rồi đấy. Lạnh thế rồi cơ mà”. Mẹ thấy bất ngờ ghê lắm. Còn bà bán cam, mẹ thoáng thấy bà hơi sững người lại, rồi bật cười, trả lời “Chốc nữa bà về, cháu ngoan quá”.

Hoặc đơn giản nhất như hôm nào mẹ cắt tóc, uốn xoăn hay nhuộm màu tóc mới, bao giờ anh Tôm cũng phát hiện ra ngay. Và dù mẹ thay đổi kiểu nào, anh bao giờ cũng khen động viên  ”Mẹ xinh như công chúa í”, mà lúc nào khen anh cũng ví mẹ như công chúa, chắc anh nghĩ công chúa mới xinh chứ không hề biết rằng tuổi mẹ thì ngang tuổi hoàng hậu rồi, keke. Thậm chí đi ngủ anh cũng chúc mẹ “Chúc mẹ ngủ ngon như công chúa” mới choáng chứ, ak ak. Bố ngán ngẩm thì thào với mẹ “Trong truyện người ta tả công chúa xinh thế mà sao ông con lại có thể hình dung ra mẹ lại như công chúa được nhỉ?” Hơ hơ, chắc đối với bố thì hình ảnh bà phù thuỷ cưỡi chổi có cái mũi dài xuống tận cằm í, mới hợp form mẹ thôi í nhở

Thuviengiadinh.com (Trích từ Blog’

 

Theo thuviengiadinh
Bạn muốn chia sẻ lên Google+ Hãy click +1 trước sau đó sẽ có phần chia sẻ "Share on Google+" bên dưới khi đưa chuột đến. Cảm ơn các bạn đã ghé thăm và ủng hộ!

Tìm kiếm theo: tất cả điều kiện

Những từ khóa liên quan

Những từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất