Mới sinh, Nim của mẹ bé xíu xìu xiu, chỉ ham rúc chăn ngủ suốt ngày, nhưng chỉ vài ngày sau đó, mẹ được Nim “dụ dỗ” vào một cuộc hành trình đầy đam mê và dịu ngọt.Đó là niềm hạnh phúc được khám phá và nhìn thấy con lớn lên mỗi ngày, với những “lần đầu tiên” đầy kì diệu của con.
Chính những “dấu mốc” đáng yêu ấy đã khiến bố mẹ ngạc nhiên “ồ, à” suốt cả ngày trong niềm vui sướng. Và vì thế bố đã gọi yêu con gái là “cô nàng mỗi ngày một sự kiện của bố”.
Hồi 1 tháng tuổi, bạn rất thích ngáp ngắn ngáp dài rồi nhìn mẹ kiểu nhắc nhở: “Mẹ ơi Nim buồn ngủ quá trời!”, để mẹ chỉ cần ấp bạn vào lòng là bạn ngủ ngoan như một con mèo, những lúc như thế, mẹ chỉ muốn thời gian dừng lại thật lâu để đếm xem bạn mỉm cười mấy lần, để thích thú cười hí hí với bố khi cái miệng bé xíu của bạn nún nún say sưa như thể là đang bú mẹ, để nắm mãi bàn tay nhỏ xíu âm ấm của bạn trong lòng bàn tay mẹ.

Thật hạnh phúc khi được khám phá và nhìn thấy con lớn lên mỗi ngày, với những “lần đầu tiên” đầy kì diệu của con. (Ảnh minh họa).
Rồi đến 2 tháng tuổi, bạn lại cực kỳ “nghiền” ngón tay mẹ, bạn cứ cầm ngón tay mẹ giơ lên ngắm nghía, có lúc còn “dứt tóc, dụi tai” ý chừng thắc mắc “cái gì đây mà kì vậy ta?”, rồi chơi nghịch chán chê bạn bắt đầu kéo tay mẹ vào cái miệng xinh xắn của bạn để… nếm thử, có vẻ thấy “ngon ngon” bạn cho hẳn vào miệng mút liền. Có những hôm, hai mẹ con mình cứ nằm thế nghịch tay nhau cả tiếng đồng hồ, mẹ tha hồ nghĩ ra đủ trò với 20 cái ngón tay của hai mẹ con, còn bạn thì cực kỳ thích thú “a dua” cùng mẹ và làm mẹ tròn mắt ngạc nhiên khi tự giơ tay của bạn lên ngắm và… ê a nói chuyện.
Ở bên con, cả những điều xíu xiu tưởng chừng vô nghĩa ấy cũng trở nên quá đỗi dịu dàng và đầy cảm xúc con yêu ạ.
Một buổi sáng bình thường, sau rất nhiều ngày miệt mài (và cả “vật vã” nữa) tập lẫy, bố mẹ nghe rõ ràng con “hự” một tiếng đầy quyết liệt, và con đã… tự lật, cả bố và mẹ bật dậy hoan hô ầm ĩ làm con giật mình òa khóc. Sau khi được mẹ ôm ấp dỗ dành đặt lại nằm xuống đệm, con lại hăng say gồng mình lên và lại “hự” rồi lật làm bố mẹ khoái chí quá chừng, lần này không “quá khích” cười to nữa mà âm thầm lật con lại để xem… có đúng là con đã tự lật được không.
Vài ngày sau khi thành “người nhớn”, con bắt đầu “biến tấu” trò lẫy của bọn “chíp hôi”, nào thì giơ hai tay và cong chân lên cao kiểu “tập bay” của bạn “Angry bird”, nào là lẫy xong lại đổ ình xuống đệm, ôi, nhí nhố vô cùng. Nhưng không phải lúc nào con cũng nhí nhố, hồi 4 tháng tuổi, Nim của mẹ bỗng nhiên “trầm tư”, bạn thích “nằm thiền”, thích chụm hai bàn chân bé xíu vào nhau, thích uốn người cong như con tôm để… tập yoga và nằm im như thế một lúc đến là lâu. Rồi vài hôm sau, bạn chán chơi trò “ngoan hiền”, bạn lại muốn làm trò mới, thế là bạn ngậm tay! Bạn ngậm tay cực kỳ “chuyên nghiệp”, không ngố xít như hồi bé cho cả “nắm đấm” vào miệng, giờ thì bạn biết “thumb up” ngón tay cái rồi mới đưa vào miệng cho đúng điệu.
Rồi bạn biết trêu đùa bố mẹ, bố mẹ làm gì bạn cùng… thè lưỡi “lêu lêu” rồi cười tít mắt. Rồi bạn biết trườn đến bên mẹ rồi thả phịch đầu xuống gối lên đùi mẹ, rồi bạn biết ngồi, bạn biết hoan hô, biết chun mũi làm xấu, biết phun mưa phù phù… Những bất ngờ “đột xuất” mà bạn mang đến cho bố mẹ luôn là “sự kiện” khiến cả nhà lúc nào cũng ồn ào và rộn ràng như thế đấy.
Thêm một ngày tuổi, con lại có thêm một trò quậy đáng yêu và “bồi đắp” thêm cho gia đình mình thật nhiều niềm vui và tình yêu.
Bố mẹ yêu con, Nim bé bỏng!
Bố mẹ Anh In Anh (Thanh Xuân, Hà Nội)
| Mời các bạn cùng chia sẻ kinh nghiệm, cảm xúc làm mẹ và những câu chuyện hài hước, ngộ nghĩnh của bé tại địa chỉ: lamme.eva@24h.com.vn |
Theo eva