Vì lần đầu tiên có con chuẩn bị đi học nên mẹ đã cố gắng luyện tập cho con, dạy con uốn lưỡi phát âm, nhưng con vẫn không phát âm đúng được dấu ngã () mà toàn nói sang dấu sắc “Mẹ ơi con bị ngá” hay “Con ăn cơm bằng đúa…”
Uốn mãi, rèn mãi không được, Mẹ cũng hơi buồn và nghĩ: Chắc là khi đi học lớp 1 con sẽ nói đúng, và mẹ cũng thôi không thường xuyên luyện nói cho con nữa.
Và rồi một hôm, khi đi nhà trẻ về. Mẹ cho phép con sang hàng xóm chơi. Một lúc đã thấy con chạy về, mới vào đến cổng mẹ nghe thấy con gọi thật to: “Mẹ ơi con nói được rồi”.
Chưa hiểu chuyện gì. Mẹ từ trong bếp chạy ra thì thấy con tay cầm một cành củi nhỏ, mặt hớn hở nói “Mẹ xem này, con lấy cái cây này làm kiếm, con đập kiếm vào cây nhãn thế là kiếm gẫy” .
Mẹ chưa kịp nói câu nào thì con lại nói luôn “Mẹ thấy chưa? Con nói được rồi, con đã nói được dấu ngã () rồi”.
Và như để khẳng định thành công của mình con nói liên hồi “Mẹ đang cầm đũa” (vì mẹ đang nấu cơm trong bếp) “Cái mũi” “hộp sữa”…
Nhìn gương mặt con rạng ngời. Như vừa lập được chiến công, miệng con thì líu lô nói tất cả những từ có dấu ngã ().
Lòng mẹ tràn ngập một tình thương yêu và cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Mẹ cứ nhìn con và chỉ nói được một câu “Con trai mẹ giỏi quá. Đúng là con đã nói được thật rồi” và cũng thật kỳ lạ. Kể từ lúc đó con nói chuẩn luôn, không nói sai dấu một lần nào nữa.
Mẹ thầm nghĩ, thì ra con vẫn nhớ mình ngọng nên “bỗng dưng” nói được thì niềm vui thật khó tả.
Nhìn gương mặt đáng yêu của con toát lên niềm kiêu hãnh mẹ nói với con: “Thành công của con là món quà con tặng mẹ”. Đúng là món quà tinh thần vô giá bởi khi con đã lớn lần đầu tiên mẹ kể lại chuyện này với con thì con cười rất thích thú và hỏi lại “thật thế hả mẹ”.
Đến giờ khi con đã là chàng trai 22 tuổi, mỗi khi có dịp, nhắc lại chuyện “nói được” ngày xưa, con lại cười rất tươi và lần nào cũng vậy trong lòng mẹ lại hiện lên hình ảnh con lúc 5 tuổi với gương mặt rạng ngời và nụ cười chiến thắng.
Nguyễn Thị Như Hảo (Đắk Lắk)
Theo PNO