Con được bốn tháng thì bố phải đi công tác xa nhà. Mẹ đã buồn, buồn nhiều lắm vì con của mẹ còn bé quá. Nhưng mẹ chẳng còn sự lựa chọn nào khác, đó là công việc của bố. Vậy là mẹ con mình được trở về nhà trước sự ngạc nhiên và vui mừng của tất cả mọi người. Mẹ bắt đầu học cách chăm sóc con sao cho tốt nhất, mẹ học cách ru con ngủ, mẹCon được bốn tháng thì bố phải đi công tác xa nhà. Mẹ đã buồn, buồn nhiều lắm vì con của mẹ còn bé quá. Nhưng mẹ chẳng còn sự lựa chọn nào khác, đó là công việc của bố.
Vậy là mẹ con mình được trở về nhà trước sự ngạc nhiên và vui mừng của tất cả mọi người. Mẹ bắt đầu học cách chăm sóc con sao cho tốt nhất, mẹ học cách ru con ngủ, mẹ học cách cho con bú, mẹ học cách tắm cho con, mẹ học cả cách phân biệt tiếng khóc của con muốn nói điều gì với mẹ… Ôi, một người mẹ trẻ sẽ phải học bao nhiêu thứ để có thể nuôi con mình, con có biết không? Và mẹ tin, một ngày nào đó, con cũng sẽ háo hức và vui mừng để đón nhận những bài học như thế.
Mẹ đã rất vui khi thấy con lớn từng ngày. Có lẽ, con biết mẹ vất vả để có con nên con rất ngoan, ăn ngoan, ngủ ngoan và chẳng mấy khi con khóc. Vậy mà, con được hai tháng thì bị một đợt ốm dài, ôm con vào viện giữa đêm khuya, bố mẹ đã vô cùng lo lắng. Nhìn chiếc kim truyền đâm vào bàn tay nhỏ xíu của con, mẹ đã giận mình vì không cho con đi khám sớm khiến bệnh con nặng lên.
Con được bốn tháng thì bố phải đi công tác xa nhà.
Nhưng may sao, con đau là thế mà chẳng bỏ ăn bao giờ, con phục hồi nhanh chóng và lại lên cân đều đặn. Tháng nào mẹ cũng cân rồi cả đo cho con và ghi vào cuốn sổ nhỏ. Cuốn sổ đó, mẹ sẽ giữ và tặng lại cho con, con yêu của mẹ.
Con được bốn tháng thì bố phải đi công tác xa nhà. Mẹ đã buồn, buồn nhiều lắm vì con của mẹ còn bé quá. Nhưng mẹ chẳng còn sự lựa chọn nào khác, đó là công việc của bố. Hơn nữa, bố mẹ lấy nhau với hai bàn tay trắng, đến chiếc xe máy bố đi làm cũng phải vay tiền mới mua được nên để nuôi cả nhà mình, bố mẹ không có sự lựa chọn khác.
Ngày bố đi công tác, mẹ cũng đã quyết định phải tự tìm việc cho bản thân mình. Mẹ biết là khó khăn nhưng mẹ tin là mẹ sẽ làm được. Vậy là hàng ngày, mẹ vừa giành thời gian cho con, vừa ôn lại kiến thức đã lâu lắm mẹ không động đến, vừa hoàn thiện hồ sơ xin việc, vừa tìm kiếm thông tin xem nơi nào mẹ có thể thi vào làm việc bằng chính khả năng của mẹ.
Rồi các cuộc thi tuyển cũng đến: lần thi thứ nhất, người ta sợ mẹ không hoàn thành công việc khi con còn quá nhỏ mà chồng lại đi xa; lần thi thứ hai, người ta chê mẹ vì có con mà mẹ trở nên rất nặng nề, lần thi thứ ba: người ta chỉ tuyển ai có kinh nghiệm …. Mẹ đã kiên nhẫn, đã cố gắng và rồi thành công cũng mỉm cười với mẹ.
Lần thi ấy, mẹ đã đứng đầu ở vòng thi viết. Mẹ bước vào vòng phỏng vấn mà hồi hộp và lo lắng khi nghĩ đến những lý do mẹ thất bại ở những lần thi trước. Nhưng có lẽ, hạnh phúc khi có được con, kinh nghiệm qua những lần phỏng vấn thất bại, tự tin với kiến thức và khả năng của mình đã giúp mẹ chinh phục được hội đồng phỏng vấn khó tính. Cả nhà mình đã thật vui khi biết tin mẹ sẽ đi làm công việc mà mẹ được đào tạo và yêu thích.
Thời gian dần trôi qua, con được bẩy tháng tuổi, bố đã xa nhà được ba tháng, mẹ bắt đầu công việc mới. Những ngày đầu tiên đi làm, sao mẹ nhớ con thế, vừa đi khỏi nhà được ba mươi phút mà mẹ đã thấy nhớ lắm rồi. Dù mẹ làm cách xa nhà mình và chỉ được ở nhà có mười lăm phút mỗi buổi trưa nhưng ngày nào mẹ cũng mong đến giờ được về với con, để được nhìn thấy con yêu của mẹ. Mười lăm phút cho con bú để rồi vội vã trở lại nơi làm việc, vậy mà mẹ chẳng bao giờ thấy mệt mỏi.
Bố tìm mọi cách để bế được con.
Bố đi được bốn tháng thì về thăm mẹ con mình được ba ngày. Con nhìn bố mà chẳng chịu theo làm bố rất buồn. Vậy là hàng ngày, bố tìm mọi cách để bế được con, để con hiểu bố rất yêu và nhớ con đến nhường nào. Con như cảm nhận được và bắt đầu theo bố thì bố lại tạm biệt mẹ con mình. Bố trở về nơi làm việc với hi vọng mong manh của mẹ rằng bố sẽ sớm về hẳn với hai mẹ con.
Những ngày bố xa nhà, mẹ như thấy mình phải cố gắng rất nhiều, đặc biệt là khi con ốm, khi ban đêm đưa con vào viện, mẹ chỉ ước sao có bố bên cạnh. Mẹ biết rằng, bố đã luôn tìm mọi cách để an ủi, động viên mẹ hàng ngày. Ngay cả khi bố bị tai nạn, nằm trong viện không người thân chăm sóc, bố vẫn gọi điện cho mẹ, vẫn nói cười với mẹ như không hề có chuyện gì xảy ra.
Bố đã không muốn mẹ phải lo lắng và đi quãng đường xa để vào viện chăm sóc bố trong lúc con còn quá bé. Để rồi một ngày, con yêu của mẹ, mẹ nhận ra, mẹ đã học được từ bố rằng: nghị lực cùng sự lạc quan sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Theo VnExpress
Theo thuviengiadinh