"Hôm nay 4.30 anh đón con mà cả lớp đã về hết chỉ còn con mình đang thơ thẩn chơi ở ngoài hành lang trên tầng hai, túi xách cô cũng bỏ ở ngoài đó...Con tôi năm nay 2 tuổi và bắt đầu đi nhà trẻ. Thời gian đầu để tiện đưa đón, vợ chồng tôi đã cho cháu theo học ở một trường dân lập thuộc thành phố Biên Hòa, Đồng Nai, nhưng cháu đi học ở đây một thời gian cứ bị bệnh triền miên, nguyên nhân là dùng chung khăn lau với các bé khác. Mặc dù mẹ luôn gửi khăn riêng của cháu nhưng cô vẫn không dùng.
Năm học mới 2011-2012, một trường mẫu giáo công lập thuộc thành phố Biên Hòa bắt đầu tuyển sinh năm học mới. Tôi nghe nói ở trường công lập học phí thấp hơn và chế độ dinh dưỡng cho các cháu cũng hơn hẳn trường tư, vì thế hai vợ chồng quyết tâm xin cho con được vào học tại trường này. Với hy vọng con ở đó sẽ được chăm sóc tốt hơn và sẽ đỡ bị bệnh hơn.
Chính vì thế, nên đến ngày nhà trường bán hồ sơ tuyển sinh, dù con đủ tiêu chuẩn để được vào học ở trường này như: sinh năm 2009, có hộ hẩu phường Tân Hiệp, nhưng chồng tôi đã phải dậy từ 4h sáng để đến cổng trường xếp hàng mua hồ sơ (do có nhiều người nói hằng năm mọi người đều phải làm thế vì sợ không mua được hồ sơ). Mặc dù 7h trường mới bắt đầu làm việc.

Nghĩ đến hình ảnh con thơ thẩn một mình, lòng tôi lại nóng như lửa đốt. (Ảnh minh họa).
Khi mua được hồ sơ và con đã có tên trong danh sách được xét tuyển vào trường, gia đình tôi mừng khôn xiết. Nhưng niềm vui chưa được hai tuần thì một buổi chiều đi làm về tôi thấy chồng ngồi thừ ra, hỏi thì anh bảo "Hôm nay 4.30 anh đón con mà cả lớp đã về hết chỉ còn con mình đang thơ thẩn chơi ở ngoài hành lang trên tầng hai, túi xách cô cũng bỏ ở ngoài đó. Khi anh đón con cô còn bảo sao anh không đến đón cháu sớm hơn với thái độ rất khó chịu?".
Thực sự tôi rất bức xúc vì câu hỏi này của cô giáo. Theo quy định của nhà trường từ 4h - 5h là thời gian cha mẹ đón bé, gia đình tôi đón bé lúc 4.30 thì đâu có muộn so với quy định của nhà trường, vậy mà không chỉ một lần cô nhắc nhở phụ huynh phải đến đón con sớm hơn. Tôi thiết nghĩ nếu là vì cô thương cháu nhỏ phải về sau các bạn nên sẽ tủi thân thì cô đã không tỏ thái độ khó chịu đến như thế. Vậy cô nói như thế là vì lý do gì???
Rồi sắp đến rằm trung thu dù là tết của các cháu nhưng tôi thấy các phụ huynh khác đều lo mang quà đến biếu các cô, tôi sợ người ta có mà mình không có thì không biết con mình có sao không? Dù chưa đến ngày lãnh lương và trong nhà cũng gần hết tiền chi cho sinh hoạt nhưng tôi vẫn cố gắng đi mua quà biếu các cô, tất cả chỉ vì con. Thế nhưng sau hai ngày tôi thấy tình hình vẫn không được cải thiện mà còn tồi tệ hơn. Con tôi dù mới hai tuổi, ở nhà mẹ vẫn đang phải xúc cơm cho ăn nhưng đến lớp là cô bắt tự ngồi xúc ăn, mặc cho cháu ngồi khóc trước mặt là chén cháo, các cô vẫn tỉnh bơ ngồi đút cháo cho các cháu khác.
Điều đặc biệt làm tôi lo lắng là càng ngày cháu càng sợ đi học. Cứ mỗi sáng mẹ chao cho cô, cháu đều khóc rất to, không giống như những ngày đầu các cô đều khen cháu rất ngoan, vì con tôi đã từng đi học nên điều đó cũng dễ hiểu thôi.
Ngày ngày đứng ngoài cửa nhìn qua cửa kính thấy con khóc mà lòng tôi như thắt lại. Không hiểu nếu các cô phải chứng kiến cảnh con của các cô như thế thì các cô sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?
Khi đi ra cửa tôi gặp một phụ huynh khác, cùng tâm sự thì chị kia mới nói hôm trước em phải bỏ phong bì cho mỗi cô hai trăm đó chị ạ, chứ các cô không thích quà đâu. Tôi nghe mà giật mình! Với mức lương công chức còm cõi của hai vợ chồng, mỗi tháng chưa đầy 6 triệu, còn phải thuê nhà nuôi con nhỏ, trang trải sinh hoạt, cố gắng lắm mới sống được ở cái thời 'bão giá' này, thế mà mong xin cho con được vào trường công, được nhà nước hỗ trợ một phần nào để giảm chi tiêu cho gia đình, thế nhưng ngoài tiền ăn tiền học của cháu lại phải lo quà cáp cho các cô thì con mình mới được các cô để ý tới. Nghĩ thế mà tôi thấy xót xa trước lối sống của xã hội ngày nay, nó chịu ảnh hưởng quá lớn từ đồng tiền, cả những thế hệ non nớt ngây thơ cũng đã phải chịu những hệ lụy của đồng tiền. Không biết ở môi trường như thế này thì những tâm hồn như những trang giấy trắng của các cháu sẽ được các cô tô vẽ gì lên đó?
Tôi đi làm mà lòng cứ như lửa đốt, đến 4h chiều là ruột gan như thắt lại vì nghĩ đến hình ảnh con thơ thẩn một mình trên hành lang tầng hai của trường học có biết bao nguy hiểm đang rình rập con.
Tâm sự của bạn đọc Eva
| Mời các bạn cùng chia sẻ kinh nghiệm, cảm xúc làm mẹ và những câu chuyện hài hước, ngộ nghĩnh của bé tại địa chỉ: lamme.eva@24h.com.vn |
Theo eva