Lần đầu tiên được làm mẹ, nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng nhiều niềm vui, hạnh phúc. Mẹ đã đánh dấu lên những trang nhật ký lưu lại mốc quan trọng trong sự phát triển của con với những khoảnh khắc khó quên...Khi con tròn 6 tháng tuổi. Mẹ tập cho con ăn bột ngọt. Mẹ không xay bột hay mua bột mà mẹ thích tự mình mỗi sáng dậy sớm ninh cho con nồi cháo trắng rồi cho vào máy xay thật nhuyễn. Mẹ cẩn thận tỉ mỉ chuẩn bị thức ăn cho con.

Khi con cười nụ cười ngây thơ và giòn tan...
Món khoái khẩu của con là món cháo ngô ngọt sữa. Lần đầu con tập ăn bột ngọt nên mẹ không dám nấu đặc mà hơi lỏng một chút, khi bón phải bón từng miếng nhỏ và đủ ấm, nếu con có ngậm mẹ sẽ cù vào bàn chân xinh của con để cho con cười hay khóc. Chỉ cần con cười thì kiểu gì con cũng nuốt. Ôi, mẹ còn nhớ có lần vì hai mẹ con mải chơi nên quên bữa ăn cho con, lúc cho con ăn vì bột nóng mà con cứ nhè nhè đòi ăn, cái lưỡi con liếm lấy cái môi thèm thuồng, trông yêu ơi là yêu. Những hôm như vậy con ăn nhanh lắm.…Dần dần mẹ nấu đặc hơn theo sự lớn dần lên của con.
Khi con ngồi vững, mẹ đã tập cho con tự ngồi ăn, mẹ để cho con một bát cà rốt hay súp nơ xanh luộc nhừ thái nhỏ, mẹ khuyến khích cho con tự bốc thức ăn. Cứ một miếng bột con lại bốc một miếng rau bỏ vào miệng ăn ngon lành. Hơi lem nhem một chút nhưng vì mẹ muốn tạo cho con tính tự lập và khuyến khích con ăn nhanh lên mẹ đành phải mất thời gian thu dọn chiến trường của con. Được cái chỉ khoảng 20 phút con mẹ đã 'chiến' xong bữa bột rồi…

Con là niềm vui là hạnh phúc của mẹ
Nhưng rồi món khoái khẩu cháo ngô ngọt sữa đã được chuyển sang một món mới khi mẹ tập cho con ăn mặn. Dường như con càng lớn càng tinh nhanh và biết nhiều hơn. Mẹ cũng đã chuẩn bị nhiều chiêu đủ để đối phó với con. Nào là dỗ ngon ngọt với con hay làm hề cho con cười để con có bữa ăn vui vẻ, thoải mái. Bữa ăn của con được mẹ chuẩn bị kỹ lưỡng với đủ 4 nhóm dinh dưỡng và rực rỡ màu sắc. Màu xanh xanh của rau ngót, rau cải; màu đo đỏ của củ dền, cà chua; màu vàng của cà rốt, bí ngô…Nhưng quan trọng mẹ đã tạo được nếp ăn cho con ngồi trong một chiếc bàn xinh chỉ có con với mẹ vừa ăn vừa chơi. Món cháo tôm với canh cáy rau đay và mướp là món con thích nhất nhưng nếu mẹ để nguội thì kiểu gì con cũng ngậm. Nên bữa ăn của con luôn gồm một bát tô với một bát nhỏ để mẹ san cháo để tránh không bị nguội và vữa cháo. Mẹ nghĩ với bát cháo to sẽ làm con phát ớn vì vậy mẹ đã chia thành từng phần nhỏ trong chiếc bát có hình chú thỏ xinh xắn đang nhảy nhót mà con rất thích. Mỗi lần con ăn, con lại thấy cái đuôi hay cái tai chú thò ra.
Như khám phá ra điều mới lạ và kích thích tính tò mò nên con như muốn nuốt nhanh hơn. Mỗi miếng cháo con nuốt lại hé mở những điều kỳ thú trong chiếc bát xinh. Mà nếu con ngậm lâu dẫn đến ho thì kiểu gì mẹ cũng xử lý kịp thời bằng cách xách nhẹ tai con lên để con quên đi cơn ho, nhiều lúc con hét lên rồi khóc như làm nũng mẹ. Nhưng con đâu biết đó là ý đồ của mẹ mong muốn. Mẹ đã làm như vậy nên chẳng bao giờ con bị nôn khi ăn. Cháo phải đút nhanh và ấm chứ không nguội ngắt đâu nên con ăn nhanh lắm. Chiêu xách tai của mẹ hơi hài hước và kỳ quặc một chút nhưng rất hiệu nghiệm. Mà chẳng biết con học lỏm từ bao giờ nên mỗi lần con ho, mẹ chưa kịp xách tai thì con đã tự xách tai lên mới buồn cười chứ. Đấy là khi con ho thôi còn những lúc vì mải chơi con ngậm lâu phải biết. Mẹ không nản trí mẹ vừa dỗ vừa bảo Hip ơi con mau cứu bạn thỏ ra khỏi bát đi, con không đáp lại vì miếng cháo trong mồm vẫn đầy. Mẹ đành dùng chiêu mồi bim bim cho con ăn. Mà không phải bim bim ngọt đâu nhé, phải hơi cay một chút loại bim bim cua ấy thì kiểu gì con cũng ăn. Cứ một miếng cháo với một mẩu bim bim cay con vừa nhai và nuốt…

Phút ngộ nghĩnh của con yêu
Con càng lớn, càng lém lỉnh và quấn mẹ nhiều hơn. Xa mẹ thì không sao chứ hễ nhìn thấy mẹ thì ôi thôi con đúng là cái đuôi của mẹ. Chính vì vậy "chiến dịch" cai sữa cho con mới vất vả làm sao. Mẹ cứ tưởng hai ngày một đêm xa con mẹ đã cai sữa được cho con rồi. Nào ngờ khi mẹ về đến nhà con nhảy vào lòng mẹ vạch áo ti ngon lành. Phải đến khi mẹ tô son đỏ chót lên hai bầu ti kêu rên khóc lóc đau lắm Hip ơi, đau lắm…chảy máu rồi. Mặt con nghệt ra, ngạc nhiên không dám lại gần mẹ. Con thông minh, nhanh trí nên hôm sau chiêu tô son của mẹ như hết hiệu nghiệm mẹ phải dở chiêu quấn mấy lọn tóc rối vẽ nên hai bầu ti với một khuôn mặt hề. Lúc đầu con dơ tay định dứt ra nhưng thấy mẹ bảo “ông ù” đấy con à. “Ông bắt mất ti của mẹ rồi. Con ra bố đi không ông ù bắt đấy…Con bối rối bỏ đi chỗ khác. Ngày thứ ba mẹ bôi cao vào đầu ti nhử cho con bú mẹ. Khi con lại gần ngửi thấy mùi hăng hắc của cao. Mẹ nhẹ nhàng làm bộ nói cay lắm…cay lắm. Cái mũi con chun lại khi thấy mùi khó chịu, cái miệng xinh thấy mẹ kêu cay cũng bắt chước lại “cay lắm…cay lắm”. Mẹ khoái chí mừng thầm. Nhưng phải đến ngày thứ 4 con mới không đòi ti mẹ nữa…Nhiều lúc mẹ đùa con vạch áo dơ ti cho con xem, con lém lỉnh nói “cay lắm…cay lắm”. Ôi cái giọng điệu ngọng líu lo của con đáng yêu làm sao. Và mẹ đã cai sữa cho con khi con tròn 20 tháng tuổi.
Chiến dịch cai sữa cho con cuối cùng cũng thành công và đầy kỷ niệm đáng nhớ. Nhiều lúc ngồi ngắm nhìn con yêu ngủ ngon mẹ tự nhiên thèm cái cảm giác mong con ngậm bầu ti biết bao để tận hưởng cảm giác tình mẫu tử, sợi dây vô hình gắn kết tình yêu thương mẹ con.
Bài dự thi của bạn Phamhuongquy